Thứ ba, 28/09/2021 01:45 (GMT+7)
Thứ tư, 27/01/2021 07:13 (GMT+7)

Chuyện cuối năm

Cảm giác gặp lại những người thân dọc theo đường làng, bế đứa con trên tay khi trở về ngày cuối năm, họ sẽ biết nhẫn nhịn nhiều hơn trong những chuỗi ngày phía trước, trên vỉa hè Hà Nội.

Chiều 30 Tết sau bữa nhậu tất niên cùng bạn, tôi ra đường bắt taxi để về. Có vài chiếc dừng lại, tài xế báo giá 200 - 300 nghìn đồng cho quãng đường 4 km, tôi lắc đầu và quyết định đi bộ, cảm giác bị bắt chẹt luôn khó chịu. Có một bạn xe ôm đi men cạnh đường mời đi xe, chiếc xe rất cũ, gương mặt trẻ măng có vẻ tử tế. Cậu ấy không nói giá, chỉ bảo: “Nhờ anh chỉ đường cho em vì em không biết đường trên này”, dù địa điểm đến là một con phố không mấy xa lạ với bất kỳ ai sống ở Hà Nội.

Sự im lặng của 2 con người đang len lỏi giữa những con phố đông nghẹt xe, cậu đi xe máy rất kém. Tôi chủ động bắt chuyện, cậu 21 tuổi, người Tuyên Quang, có 1 cô con gái nhỏ ở quê và mới bị thầu xây dựng “bùng” tháng lương phụ hồ cuối năm, hơn 3 triệu. Anh ta quyết định trụ lại Hà Nội để gỡ gạc, bởi không thể về quê tay trắng.

Câu chuyện cuộc sống cậu ấy đan xen giữa vùng núi và đô thị rất hồn nhiên, tôi tin cậu nói thật. Khi đến nơi, tôi một lần nữa nhìn thẳng vào mắt cậu xe ôm, nét mặt rất thanh thản. Tôi đưa mấy trăm nghìn, nói ông em cầm về quê sớm với con coi như anh bù phần nào vận hạn, bạn ấy có chút lúng túng cầm tiền tôi đưa bằng hai tay, “em cảm ơn anh, em không biết nói gì cả”.

Chuyện cuối năm - Ảnh 1
Ảnh minh họa. (Internet)

Tôi hay mua lặt vặt đủ thứ ngoài đường, bút của những người bán rong, kẹo hát dạo, chổi người mù… Khi những người lao động ngoại tỉnh lăn lê trên phố, họ lựa chọn một công việc lương thiện vất vả thì hẳn nhiên cũng mong chờ sự cởi mở hoặc chia sẻ của những người có điều kiện hơn vô tình gặp nhau trên phố.

Năm ngoái, nhà báo Đức Hoàng tờ Vnexpress làm đề tài về người bán rong, Hoàng gắn thiết bị đo bước chân cho một chị bán rong, trung bình một ngày cô ấy đi bộ hơn 40.000 bước chân, khoảng 30 km/ngày, tối về ngủ tập trung trong phòng trọ chật hẹp với hơn 20 người “nhà quê” khác, 5.000 đồng/đêm và ra khỏi đó lúc 6h sáng. Thi thoảng tôi thấy bạn bè chia sẻ các chỉ số đốt vài trăm calo, mấy nghìn bước chân từ việc tập gym trên Facebook, tôi lại nhớ tới câu chuyện của Đức Hoàng.

Thời bao cấp cho tới những năm 1990, tôi ở phố chợ hay gặp cảnh đám giang hồ thể hiện chất “đầu gấu” bằng việc đi xích lô bùng, 5-7 thằng quần áo “bồ đội” xanh cả cành vắt vẻo cả lên thành ghế, anh xích lô mồ hôi nhễ nhại khổ sở nhổm mông đứng lên đạp từng nhịp, ánh mắt vô định. Xe dừng, đám kia vắt áo lên vai lững thững đi thẳng. Anh xích lô chậm rãi xếp manh chiếu trên ghế, rút chai nước để phía sau, ngửa mặt dốc đổ thẳng vào cuống họng tràn cả nước xuống cổ, nơi nổi hằn yết hầu đỏ lựng vì mệt.

Bắt nạt những người sống dưới đáy ấy, dễ lắm, xa lạ, nghèo nàn, mạt hạng. Không gì hơn.

Có thể, cái cảm giác gặp lại những người thân dọc theo đường làng, bế đứa con trên tay khi trở về ngày cuối năm, họ sẽ biết nhẫn nhịn nhiều hơn trong những chuỗi ngày phía trước, trên vỉa hè Hà Nội.

Hoàng Minh Trí

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả

Bạn đang đọc bài viết Chuyện cuối năm. Thông tin phản ánh, liên hệ đường dây nóng : 0917 681 188 Hoặc email: toasoanktmt@gmail.com

Cùng chuyên mục

Bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Đầu năm 2008, tôi vô cùng xúc động khi bất ngờ nhận được lá thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đề ngày 15-1-2008. Như không tin vào mắt mình bởi tôi chỉ là một lãnh đạo doanh nghiệp trẻ và không có quan hệ thân thích gì với Đại tướng.
Người 'điên' ngoài phố
Bố tôi sinh năm 1938, đã có một tuổi trẻ được học hành tươm tất, ông nói và viết thành thạo 3 ngoại ngữ. Nhưng những điều tưởng chừng đầy thuận lợi cho sau này lại trở thành một gánh nặng lên cuộc đời ông.
Ngậm quả đắng từ Farmstay
Bỏ hàng tỉ đồng săn tìm quỹ đất vườn để làm farmstay nhưng chỉ sau một vài năm đã không ít nhà đầu tư lại đang phải rao bán, thậm chí bán cắt lỗ.
Đi bộ trên phố
Cuộc sống những năm vất vả bao cấp người ta dịch chuyển chính bằng xe đạp và đi bộ, có gì đó đồng tốc về nhịp sống. Có vài người đi bộ chậm hơn những phận kiếm sống ngoài lề đường, đó là những người khiếm thị kiếm sống bằng nghề bán chổi.

Tin mới

Ngập tràn bãi rác thời trang
Quần áo kém chất lượng từ mô hình thời trang nhanh được vận chuyển đến những nơi xa xôi, tạo nên các bãi rác khi chúng không thể tái sử dụng.
Vì sao biển sợ nóng?
Nhiệt độ nước lên cao làm giảm lượng khí oxy hòa tan trong nước, ảnh hưởng tới quá trình thay đổi tế bào của động thực vật. Đặc biệt, một số loài sinh vật có giá trị kinh tế bị giảm đi nhanh, dẫn đến phá vỡ môi trường sống trong vùng biển đó.
Xuất khẩu rượu có nhiều triển vọng trong bối cảnh mới
Theo Bộ Công Thương, doanh nghiệp Việt Nam có thể nghiên cứu, tìm hiểu nhu cầu về rượu và các loại đồ uống có cồn của một số nước, tận dụng các ưu đãi về thuế quan theo cam kết tại các FTA mà Việt Nam tham gia hoặc áp dụng loại thuế quan có lợi thế hơn.