Thứ ba, 28/09/2021 03:23 (GMT+7)
Thứ bảy, 26/12/2020 14:41 (GMT+7)

Thư gửi con yêu!

Sam, con biết đấy, mẹ đã đi rất nhiều nơi, bước qua rất nhiều thành phố, thôn xóm không chỉ ở Việt Nam. Nhìn thấy rất nhiều, gặp gỡ rất nhiều, nhưng chưa từng thấy cái ôm nào xót xa đến thế con ạ.

Sam, bây giờ là 1h49 sáng (giờ Hà Nội). Mẹ vừa về tới nhà, con đã ngủ rất sâu.

Status này là Mẹ viết cho con. Mẹ biết con vẫn thường lướt timeline của mẹ mỗi ngày. Chỉ là con không nói.

Thư gửi con yêu! - Ảnh 1
Cái ôm. (Ảnh: Na Sơn)

Mẹ vô tình nhìn thấy hình ảnh này trên profile cá nhân của một người bạn Việt Nam, chú ấy sống ở Los Angeles, Mỹ. Mẹ đã cảm thấy mình đổ gục khi bắt gặp cái ôm này. Mẹ có hỏi bạn của mẹ rằng “liệu đây có phải là một cái ôm thuần tuý tự nhiên hay có dàn xếp?”. Chú ấy chỉ cười rồi nói: “Trên đời, mỗi sự vật, sự việc đều có duyên kỳ ngộ, hãy để tâm mình sáng sạch mà nhìn nhận nó”! Mẹ đã thấy ngượng ngùng.

Sam, con biết đấy, mẹ đã đi rất nhiều nơi, bước qua rất nhiều thành phố, thôn xóm không chỉ ở Việt Nam. Nhìn thấy rất nhiều, gặp gỡ rất nhiều, nhưng chưa từng thấy cái ôm nào xót xa đến thế con ạ. Con đừng cho rằng mẹ sến súa nhé, trên mặt đất đó lạnh lắm đấy! Không trên 10 độ C đâu con.

Các con đủ may mắn. Các em ấy không may cơ cầu.

Hôm trước, mẹ nghe con tuyên bố, con có cuộc đời của riêng mình, con sẽ tự đi du lịch rồi thăm bà ngoại 20 ngày sau khi kết thúc năm học, rồi sẽ trở về cho việc tiếp tục tới trường. Mặc kệ suy nghĩ và mong muốn của mẹ. Ừ thì con cứ đi thôi.

Con mỗi ngày dành đủ 7 tiếng để ngủ. 13 tiếng để cắm mặt vào sách vở, laptop, một tiếng để ăn, một tiếng tắm xem tivi, một tiếng thể thao, còn đúng một tiếng không tròn để nói chuyện với mẹ.

Con chỉ mới 12 tuổi. Mẹ cảm thấy như bị một ai đó, một cái thứ quái quỷ gì đó cướp mất con trai của mẹ.

Nguyễn Trần Bách, mẹ nói cho con biết, con đừng quên, con là con trai mẹ.

Mẹ đang tự hỏi, vậy góc nào, khi nào thì con dành ra cho việc nuôi dưỡng ước mơ của mình? Và lời con đã hứa cùng mẹ?

Sam, con nhìn đi, ước mơ của con đang lơ lửng ngoài kia, ở 20 ngày đó đó. Đi đi, nhưng phải có chuyến đi ý nghĩa. Bay cao bay xa đi, nhưng nhớ ôm lấy những mảnh đời nhỏ bé không may mắn.

Con miệt mài phấn đấu là không sai, nhưng con đang lạc đường, con không được phép bỏ quên lý tưởng của mình, đừng ganh đua đến thế con ạ, thế giới này rộng lớn và xinh đẹp lắm đấy. Đừng chôn mình xuống cái hố thành tích điểm A cứng đờ bất hạnh đó, con nhé!

Thư gửi con yêu! - Ảnh 2
Trẻ vùng cao không đủ quần áo trong cái lạnh thấu xương. (Ảnh: Internet)

Sam, mẹ có nhiều bạn bè, có những người, họ sống xa hoa lắm, họ ngồi trên những cái siêu xe, sống trong cả dinh thự, thế mà sao mẹ thấy, họ nghèo tới mức ngoài Tiền ra thì họ chả có gì nữa, tâm tư họ lạnh lẽo buồn lắm con à! (Mẹ không võ đoán đâu, vì mẹ hiểu rõ điều đó). Cũng có những người, họ không danh môn vọng tộc, không phú quý xa hoa, có thể nói họ không giàu nhưng mà mẹ thấy họ có một đời sống rất Sang.

Con trai mẹ, hãy làm người gom góp nghĩa cử, mẹ con mình sẽ cùng lớn lên, con nhé!

Con sau 5 năm, 10 năm, rồi sau này nữa, khi đọc lại những điều này, mẹ mong, con sẽ mỉm cười thay vì một cái cúi đầu.

Suy nghĩ nhé, anh bạn!

Trần Thuỳ Dương

Bạn đang đọc bài viết Thư gửi con yêu!. Thông tin phản ánh, liên hệ đường dây nóng : 0917 681 188 Hoặc email: toasoanktmt@gmail.com

Cùng chuyên mục

Bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Đầu năm 2008, tôi vô cùng xúc động khi bất ngờ nhận được lá thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đề ngày 15-1-2008. Như không tin vào mắt mình bởi tôi chỉ là một lãnh đạo doanh nghiệp trẻ và không có quan hệ thân thích gì với Đại tướng.
Người 'điên' ngoài phố
Bố tôi sinh năm 1938, đã có một tuổi trẻ được học hành tươm tất, ông nói và viết thành thạo 3 ngoại ngữ. Nhưng những điều tưởng chừng đầy thuận lợi cho sau này lại trở thành một gánh nặng lên cuộc đời ông.
Ngậm quả đắng từ Farmstay
Bỏ hàng tỉ đồng săn tìm quỹ đất vườn để làm farmstay nhưng chỉ sau một vài năm đã không ít nhà đầu tư lại đang phải rao bán, thậm chí bán cắt lỗ.
Đi bộ trên phố
Cuộc sống những năm vất vả bao cấp người ta dịch chuyển chính bằng xe đạp và đi bộ, có gì đó đồng tốc về nhịp sống. Có vài người đi bộ chậm hơn những phận kiếm sống ngoài lề đường, đó là những người khiếm thị kiếm sống bằng nghề bán chổi.

Tin mới

Ngập tràn bãi rác thời trang
Quần áo kém chất lượng từ mô hình thời trang nhanh được vận chuyển đến những nơi xa xôi, tạo nên các bãi rác khi chúng không thể tái sử dụng.
Vì sao biển sợ nóng?
Nhiệt độ nước lên cao làm giảm lượng khí oxy hòa tan trong nước, ảnh hưởng tới quá trình thay đổi tế bào của động thực vật. Đặc biệt, một số loài sinh vật có giá trị kinh tế bị giảm đi nhanh, dẫn đến phá vỡ môi trường sống trong vùng biển đó.
Xuất khẩu rượu có nhiều triển vọng trong bối cảnh mới
Theo Bộ Công Thương, doanh nghiệp Việt Nam có thể nghiên cứu, tìm hiểu nhu cầu về rượu và các loại đồ uống có cồn của một số nước, tận dụng các ưu đãi về thuế quan theo cam kết tại các FTA mà Việt Nam tham gia hoặc áp dụng loại thuế quan có lợi thế hơn.