Chủ nhật, 15/02/2026 09:13 (GMT+7)
Thứ tư, 27/05/2020 07:00 (GMT+7)

Có một cháu bé vừa qua đời

Theo dõi KTMT trên

Cây phượng đổ không phải rủi ro lớn nhất đối với học sinh, ngay trong trường. Rủi ro lớn nhất với chúng là sự vô cảm của người lớn, những người luôn leo lẻo “vì tương lai con em chúng ta”.

Có một cháu bé vừa qua đời - Ảnh 1
Cơ quan công an khám nghiệm hiện trường vụ cây xanh ngã đổ trong trường.

1. Khi còn học tiểu học, con trai tôi bị mấy cậu bé hơn tuổi vào trường dụ vào nhà vệ sinh “xin đểu” chiếc dây chuyền bạc mà gia đình mua cho cháu đeo lấy may. Vài tháng sau, bạn cháu phát hiện ra cậu bé kia và báo cho bảo vệ.

Tôi là người trực tiếp ra Công an phường xử lý. Mẹ cậu bé trấn lột kia là một phụ nữ gầy còm. Chị ta khóc từ đầu đến cuối. Con trai chị bỏ học theo những trẻ em hư. Trò trấn lột vừa thể hiện sự iêng hùng tuổi trẻ cũng như có thêm vài đồng mời các đại ca điếu thuốc. Tôi đồng ý đề nghị Công an không xử lý cậu bé. Nhưng cũng không biết mình làm đúng hay sai. Chỉ biết rằng, sau cánh cổng trường, từ đó không còn an toàn cho con tôi nữa.

Nhưng tôi cũng không biết làm gì để bảo vệ bọn trẻ ngoài việc đưa con đến cổng trường hoặc đón con đúng giờ. Tôi nghĩ nhiều người cũng lúng túng vậy thôi. Ngành Giáo dục hẳn lúng túng không kém.

2. Hôm nay, có một học sinh đã mất. Em N.T.K., 12 tuổi, học sinh trường THCS Bạch Đằng, Quận 3, TP.HCM đã mất sau khi một cây phượng bật gốc đổ vào các em học sinh.

Cây phượng bật gốc ngay trong khuôn viên nhà trường.

Tôi cũng như nhiều phụ huynh thường đưa con đến trường, tạm biệt con ở cổng trường và yên tâm đi làm hay chỉ là đi cafe. Cổng trường từ hơn 1.000 năm nay là biểu trưng cho sự yên tâm, sự an toàn, nơi chúng ta phó mặc con cái cho ngành Giáo dục: Gửi con vào đó thì từ cậu bé lười, nghịch sẽ thành một công dân tốt cho xã hội.

Như đã nói ở trên, từ vài năm nay, cái cánh cổng đó không còn an toàn tuyệt đối nữa. Đôi khi nó chỉ là cánh cổng như hàng triệu cánh cổng khác mà nhiệm vụ chỉ là để ngăn cách. Đóng mở đúng giờ một cách vô cảm.

Học sinh đến sớm cũng không được vào. Học sinh đến muộn càng không được vào. Vào rồi thì cũng còn hàng nghìn thứ mất an toàn: Những thầy giáo "yêu râu xanh" chỉ chăm chăm tìm cơ hội va chạm với những nữ sinh đôi khi chỉ mới học lớp 1; Những cô giáo bắt học sinh uống nước giặt giẻ lau hay thụt dầu như một hình phạt; Những bà Hiệu trưởng đi xe vào trường đâm gãy chân học sinh nhưng lại làm giả hiện trường là cháu bị ngã…

Vô vàn những rủi ro mà thi thoảng, không may được trình bày ngay trên báo.

3. Chiều nay, lãnh đạo TP.HCM rồi lãnh đạo ngành Giáo dục đã đến nhà chia sẻ nỗi đau mất mát với gia đình em, một hộ cận nghèo “xịn” (là để phân biệt với những kẻ chạy suất hộ cận nghèo, hộ nghèo để hưởng ưu đãi của Chính phủ). Vài giọt nước mắt của quan chức cũng không thể làm cháu bé sống lại. Cây phượng trồng từ năm 1996 bật gốc và thầy Hiệu trưởng đã nhận trách nhiệm. Nhưng cháu bé cũng không sống lại được.

Thầy Nhạ, Bộ trưởng Bộ Giáo dục cũng đã có phản ứng nhanh hiếm thấy trước vụ việc đau lòng. Bộ trưởng, theo thông tin trên báo, đã đề nghị các sở Giáo dục trong toàn quốc cần chỉ đạo ngay các nhà trường liên hệ đơn vị quản lý môi trường đô thị, cây xanh trên địa bàn, tiến hành việc kiểm tra, kiểm kê và cắt tỉa, xử lý các cây nguy hiểm, có thể gãy đổ… đảm bảo an toàn tuyệt đối cho học sinh, giáo viên.

Nhưng còn bao nhiêu cái cây bao dung trong lòng người lớn đang mục ruỗng và có thể đổ bất cứ lúc nào.

Các anh các chị chưa tin ư? Hôm nay, bọn người lớn vẫn cứ cãi nhau về một clip ở Hải Phòng, mặc kệ bé gái đang ngơ ngác ở cổng trường với câu hỏi: Bước vào trong hay lơ vơ bên ngoài.

Có một sự thật không thể chối cãi rằng, rủi ro đang rình rập con em chúng ta ngay cả khi chúng bước qua cánh cổng an toàn, vào trong “ngôi đền tri thức”. Trước những hiểm họa đó, người lớn hoặc là cãi nhau để thể hiện mình nắm lẽ phải hoặc nhân đó để PR bản thân.

Và trong mọi câu chuyện đó, không có bóng dáng con tôi, con các anh các chị đâu.

Nhẽ chúng vô hình?

*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Trần Anh Tú

Bạn đang đọc bài viết Có một cháu bé vừa qua đời. Thông tin phản ánh, liên hệ đường dây nóng : 0937 68 8419 Hoặc email: [email protected]

Cùng chuyên mục

VIASEE - Cầu nối quan trọng gắn kết các thành viên
Phó Chủ tịch Hội Kinh tế và Vận tải Đường sắt Việt Nam Nguyễn Văn Bính khẳng định, với vai trò Trưởng Khối thi đua Khoa học Kinh tế, Môi trường và Biến đổi khí hậu (Liên hiệp các Hội KHKT Việt Nam), Hội Kinh tế môi trường Việt Nam đã làm rất tốt nhiệm vụ.
VIASEE và những đóng góp vì mục tiêu phát triển bền vững
Hội Kinh tế môi trường Việt Nam đang thể hiện rõ vai trò trung tâm trong việc kết nối và thúc đẩy các Hội thành viên trong Khối thi đua Khoa học Kinh tế, Môi trường và Biến đổi khí hậu cùng hành động vì mục tiêu phát triển bền vững.
Gã Gàn và tự truyện doanh nhân sinh thái
Phải ngẫm kỹ, hẳn thấy anh là một gã gàn. Thứ gàn có hồn có vía, có lớp lang, bản ngã. Một thứ gàn đĩnh đạc của doanh nhân, triết lý của nhà khoa học, thông tuệ trí pháp của luật sư, lam lũ hồn hậu của nông dân, và đau đáu hàm xúc của mặc khách thi ca.

Tin mới

Phát triển bền vững du lịch xanh đất Mũi
Bên cạnh việc chú trọng công tác bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống, tỉnh Cà Mau còn đẩy mạnh liên kết phát triển văn hóa du lịch với các địa phương trong khu vực ĐBSCL và TPHCM nhằm quảng bá, xúc tiến và kích cầu du lịch.
Dựng lại mái nhà - Lan tỏa yêu thương
Bão lũ càn quét khốc liệt cũng chính là lúc tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái của dân tộc ta được đánh thức mạnh mẽ nhất. Những mái nhà được dựng lại, niềm tin của người dân vùng lũ Đắk Lắk với Đảng, Nhà nước, đồng bào cả nước ngày càng đậm sâu.
Nghệ An “vươn mình” giữa gian khó
Năm 2025 khép lại, Nghệ An ghi dấu hành trình “vươn mình” vượt khó với nhiều điểm sáng trong bức tranh kinh tế – xã hội giai đoạn 2021–2025, khắc họa rõ sự chuyển mình mạnh mẽ của vùng đất “địa linh nhân kiệt”, lan tỏa niềm tin và kỳ vọng cho năm mới.
Đoàn kết, chung tay vì “khúc ruột” miền Trung
Miền Trung - “điểm đến” quen thuộc của các cơn bão - lại chính là nơi truyền thống “tương thân tương ái”, “lá lành đùm lá rách”, “thương người như thể thương thân” của đồng bào ta được chứng minh một cách sống động nhất, chân thực nhất.