Mị Dung: Tôi ghét “Sống sao cho sướng”!
Phóng viên đã có buổi trò chuyện với tác giả Mị Dung sau khi cô ra mắt cuốn sách SỐNG SAO CHO SƯỚNG với 101 câu chuyện truyền cảm hứng từ 101 phụ nữ đương thời.
Phóng viên: Sau khi ra mắt cuốn sách SỐNG SAO CHO SƯỚNGvới 101 câu chuyện truyền cảm hứng từ 101 phụ nữ đương thời, thì không bao lâu thì nữ tác giả trẻ lại thẳng thắn: “Tôi ghét sống sao cho sướng”. Thật là thú vị, có thể chia sẻ về điều này không?

Tác giả Mị Dung: “Tôi ghét cái cách mà người ta đang hiểu nhầm chữ "Sướng". Ngày nay, "sướng" bị đánh đồng với sự lười biếng, với việc nằm ườn ra chờ vận may, hay tệ hơn là dùng vật chất để che đậy sự rỗng tuếch bên trong. Có nhiều người có khi “sướng” còn bị hiểu chệch đi theo một lối nghĩ hơi nhạy cảm về quan hệ thể xác giữa đàn ông và đàn bà nữa.
Nếu bạn cho rằng "sướng" chỉ là ăn ngon, mặc đẹp và chụp ảnh check-in sang chảnh, thì tôi khuyên bạn đừng mua cuốn sách này. Tôi ghét cái định nghĩa "sướng" tầm thường đó. Trong cuốn sách, tôi muốn "tát" một gáo nước lạnh vào sự ảo tưởng. Sướng thực sự là một loại năng lực. Đó là năng lực tự do tài chính và biết cách sống tự tại trong tâm hồn. Nếu bạn không chịu "khổ luyện" để có năng lực đó, thì cái sướng của bạn chỉ là vay mượn tạm thời thôi.
Vậy nghĩa là chị đang "treo đầu dê bán thịt chó"?
Tác giả Mị Dung: Có thể nói như vậy (cười). Tôi dùng cái tên "Sướng" để thu hút những tâm hồn đang khao khát hạnh phúc, nhưng khi họ mở sách ra, họ sẽ thấy những bài học khắc nghiệt về việc dứt khoát rời khỏi vùng an toàn, về việc phải tự chủ kinh tế trước khi mơ màng về tình yêu.
101 câu chuyện trong sách là 101 lần tôi đối diện với sự thật trần trụi từ những câu chuyện thật của những phụ nữ xung quanh tôi.
Tôi ghét sự hời hợt, vì thế cuốn sách này dành cho những người dám "sướng" một cách quyết liệt và có bản lĩnh.

Nghe có vẻ hơi áp lực đối với những người trẻ?
Tác giả Mị Dung: Đời không có gì là miễn phí. Muốn "sướng thân" sau này thì bây giờ phải "khổ tâm" rèn luyện. Khuyên các bạn trẻ "cứ chơi đi vì cuộc đời cho phép" là hại họ Cuộc đời chẳng cho phép ai lãng phí thanh xuân mà không bắt họ trả một cái giá đắt đỏ về già.
Chị không sợ việc nói mình "ghét" cuốn sách hay đưa ra những quan điểm gai góc sẽ khiến độc giả quay lưng sao?
Tác giả Mị Dung: Ngược lại, tôi tin rằng độc giả bây giờ rất thông minh. Họ đã chán ngấy những lời khuyên ngọt ngào kiểu "mì ăn liền". Tôi muốn tạo ra một cú hích. Khi tôi nói "Tôi ghét sống sao cho sướng", tôi đang thách thức họ đi tìm một định nghĩa khác về hạnh phúc.
Nếu bạn nghĩ rằng đọc xong cuốn sách này bạn sẽ thấy đời toàn màu hồng, thì xin lỗi, bạn lầm rồi. Bạn sẽ thấy mình trong những nỗi đau, trong những thất bại và trong cả những toan tính tài chính thực dụng của những nhân vật trong cuốn sách. Nhưng đó mới là cuộc sống. Tôi muốn người ta tò mò: Tại sao mộtcô nhà báotrẻ lại viết về sự sướng bằng một giọng văn "già đời" và sắc sảo đến thế?
Độc giả vốn biết đến chị qua "Ngẩng mặt nhìn mặt"một tiểu thuyết hậu chiến và "Chùm đảo ngồi nhớ chùm ruồi"- một tác phẩm chạm đến những góc khuất của làng quêTrung Bộ. Phải chăng nội lực từ mảng đề tài này đã nhào nặn nên một Mị Dung quyết liệt hôm nay?
Nhà văn Mị Dung: Đúng vậy. Tôi không viết về hậu chiến để khơi lại vết thương, mà là để thấy sự hồi sinh mạnh mẽ, và vươn dậy của con người và quê hương. Khi cục diện chính trị và xã hội thay đổi, quê hương và chính những người sống trên đất quê cũng thay đổi. Ngòi bút của tôi luôn muốn phản ánh sự vận động đó. Tức là từ những đau thương, mất mát trong quá khứ đến khát vọng tự chủ.
"Sống sao cho sướng" thực chất là sự tiếp nối của tinh thần ấy. Nếu ở "Ngẩng mặt nhìn mặt" cô bé 13 tuổi nhìn chiến tranh trôi qua, trôi qua dưới đôi mắt trong sáng, hồn nhiên, thì ở tác phẩm mới này là sự kiêu hãnh để sống rực rỡ. Tôi không muốn người trẻ quên đi quá khứ, mà phải dùng nội lực từ gốc rễ quê hương để bước đi vững chãi hơn.

Các tác phẩm của chị đều đã được chuyển thể thành sách nói vàcòn dự kiến chuyển thể phim. Chị kỳ vọng gì về hiệu ứng của "Sống sao cho sướng"?
Tác giả Mị Dung: Tôi muốn âm thanh của sự "sướng" phải được vang lên ở khắp nơi, nhưng phải là tiếng vang của nội lực. Tôi ghét sự im lặng cam chịu. Dù là trên mặt báo, truyền hình hay qua những bản audio book, thông điệp của tôi vẫn nhất quán: “Hãy sống với một trái tim đầy bản lĩnh. Đừng đọc nếu bạn muốn an phận, vì Mị Dung sẽ không để bạn yên đâu! (cười)
Phương Thúy












